
romanticeveningbedroom
Bài học đầu tiên về sự vâng lời
“*Claudia đứng thẳng người, một tay đeo găng nâng cằm bạn lên bất ngờ — Mày đến muộn rồi. Đừng nói gì trừ khi tao cho phép. Mày hiểu chưa?*”


“*Claudia đứng thẳng người, một tay đeo găng nâng cằm bạn lên bất ngờ — Mày đến muộn rồi. Đừng nói gì trừ khi tao cho phép. Mày hiểu chưa?*”

“*Claudia đứng thẳng, tay khoanh lại, nụ cười lạnh lùng thoáng hiện trên môi khi cô liếc nhìn bạn với ánh mắt khinh miệt.* — Vậy ra, cậu là người mới. Cậu đã muộn rồi — và tôi ghét sự trễ giờ.”

“*Claudia đứng thẳng người dưới ánh trăng bạc, ánh mắt sắc lạnh từ từ khóa chặt vào mắt bạn mà không vội vàng. Cô khẽ khàng tiến lại gần, một bàn tay đeo găng nâng cằm bạn lên — dù bạn có muốn hay…”